Người đẹp bên bờ suối

Thảo luận trong 'CẦN BÁN' bắt đầu bởi phukiennhat, 12/10/17.

  1. phukiennhat

    phukiennhat Member

    Bài viết:
    323
    Đã được thích:
    0
    Ngày xưa, khi Đức Phật ở trong núi Kỳ Xà Quật, thành La Duyệt Kỳ, trong thành có một nàng sắc nước hương trời mà người ta thường gọi là nàng Liên Hoa. Nàng có một hình dáng đẹp đẽ, gương mặt xinh tươi, lại thêm sống trong nhung lụa, cả nước không ai sánh kịp. Vì thế vương tôn công tử, con, em các vị đại thần ai ai cũng tìm đến kết bạn với nàng và đều kính mến nàng như ngọc.

    Thế nhưng bỗng một hôm đột nhiên tâm nàng phát khởi, nàng muốn bỏ thế sự đi tu. Nàng quyết tâm lên đường tìm đến nơi Phật ngự.

    Giữa đường có giòng nước suối, nàng dừng lại nghỉ chân, xuống uống nước. Khi rửa tay, khuôn mặt nàng hiện xuống nước, nàng nhận thấy mặt mình hồng hào, sáng sủa, đầu tóc xanh mướt hình dáng đẹp đẽ hơn người, tự nhiên, lòng nàng thao thức ân hận: “Ng ười ta sinh ra đời đượ c hình thể như ta ít có, thế mà nỡ nào mình tự hủy bỏ, đi làm vị nữ tu sĩ cho hoài một kiếp! Sao không tận hưởng lạc thú ở đời như ai? Ta nên thuận thời thỏa mãn tình riêng của ta đã!”

    Vì nàng nghĩ thế nên nàng lại quay về, bao nhiêu ý định tốt đẹp kia đều tan theo mây khói.

    Đức Phật biết nàng Liên Hoa đã đến lúc độ được nên sai Thiên thần hoá làm một người đàn bà đẹp tuyệt trần, còn hơn cả nàng Liên Hoa nghìn muôn lần. Người đàn bà cùng đi trên con đường ấy, nhưng đi ngược chiều nàng Liên Hoa.

    Giữa lúc đang đi nàng Liên Hoa bỗng trông thấy người đàn bà kia, sinh lòng quý mến nên nàng lên tiếng hỏi:

    Bà từ đâu đến đây, chồng con, cha, mẹ, anh em bà ở đâu mà bà đi một mình không có ai đi cùng với bà vậy?

    Bà kia đáp:

    Tôi từ trong thành tới đây, đang trên con đường về nhà đây ạ! Bà lại nói tiếp:
    Chúng ta gặp nhau đây, tuy không quen biết nhưng là bạn quần thoa cả chúng ta hãy lại bờ suối ngồi nghỉ nói chuyện cho vui đi.

    Nàng Liên Hoa vui thích vâng lời ngay.

    Hai người trở lại bờ suối ngồi, cùng nhau bầy tỏ tất cả nỗi lòng cho nhau nghe, chẳng mấy chốc mà thân mật. Một lúc sau người đàn bà kia nằm gối đầu lên chân nàng Liên Hoa ngủ say mê, nhưng lạ thay, giây lát người đàn kia bỗng tự nhiên tắt thở.

    Nàng Liên Hoa không hay biết gì cả , đến lúc nghe đầu gối mình lành lạnh nàng mới giật mình ngó lại thì thiếu phụ kia đã chết tự bao giờ. Thân thể thiếu phụ đã sình chương, hôi rữa, bụng nứt, vi trùng bò ra lúc nhúc, răng long, tóc rụng, thân thể tay chân rã rời.

    Nàng Liên Hoa thấy thế, tâm nàng sợ quá mới than thở rằng:

    Ôi! Người đẹp như thế này mà bỗng dưng chết đi và ghê tởm hôi thối đến mức ấy. Vậy thân ta làm sao được lâu dài mà hòng thụ hưởng lạc thú trên thế gian này? Thôi ta nên tới chốn Phật ngự tịnh tiến học đạo là hơn. Nghĩ thế rồi nàng đứng dậy đi đến núi Kỳ Xà quật tìm Phật.

    Đến nơi nàng lễ Phật, và nàng bạch Phật hết mọi sự mà nàng trông thấy.

    Đức Phật dạy:

    “Người ta có bốn sự không thể trông cậy được. Bốn sự ấy là gì? Một là trai trẻ rồi già, hai là mạnh khỏe rồi sẽ chết, ba là thân thuộc tụ họp rồi sẽ biệt ly, bốn là của báu tích tụ rồi sẽ phân tán.”

    Nàng Liên Hoa nghe pháp vui mừng, tâm lý cởi mở, quán thấy tấm thân như huyễn hóa, mệnh người thực nhanh chóng, chỉ có Niết bàn là an vui lâu dài. Tức thì nàng đến quỳ trước Phật, bạch rằng:

    Lạy Đức Thế Tôn! Con muốn xin xuất gia làm Tỳ Khưu Ni, kính mong Đức Thế Tôn hoan hỷ chấp thuận cho con.

    Đức Phật dạy:

    Lành thay...

    Về sau nàng Liên Hoa thành Tỳ Khưu Ni tinh tấn hành đạo quán chứng quả vị an vui.

    Nguồn: " Đăng nhập để xem được nội dung "

    Xem thêm:

    " Đăng nhập để xem được nội dung "

    " Đăng nhập để xem được nội dung "

    " Đăng nhập để xem được nội dung "
     

Chia sẻ trang này